Haiphong Tourism

Haiphong’s people

Haiphong’s people


PDF.InEmail
Ở người mà cuộc chiến chưa bao giờ ngưngPDF.InEmail
Đất và Người
Thứ sáu, 07 Tháng 1 2011 15:33
Trong căn nhà như một phòng truyền thống thu nhỏ tại số 121 đường Nguyễn Văn Linh, TP. Hải Phòng, người cựu binh già vừa nghe điện thoại vừa lau những giọt mồ hôi trên trán. Nụ cười ấm áp trên gương mặt người đàn ông phúc hậu khiến người đối diện với ông luôn cảm thấy ấm lòng.

 

Ông bảo, có lẽ đây là khoảng thời gian bình yên nhất khi ông đang an hưởng tuổi già và được làm những công việc mình yêu thích. Có ai biết người đàn ông đã ở ngưỡng thất thập cổ lai hy vẫn ngày ngày tích cực, cần mẫn làm rất nhiều công việc cho Hội cựu chiến binh khi xưa là một người lính, người chỉ huy dũng cảm trên những con tàu Không số, chở vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam trong những năm chiến tranh chống Mỹ. Ông là thượng tá Trần Văn Hữu, nguyên Hải đội trưởng Hải đội 384, Cục Hậu cần Hải quân, hiện là Chủ tịch Hội truyền thống đường Hồ Chí Minh trên biển toàn quốc…

Lớn lên trên vùng quê Văn Hải, Kim Sơn, Ninh Bình, tốt nghiệp Trường trung cấp Nông nghiệp Ninh Bình, năm 1964, chàng thanh niên Trần Văn Hữu nhập ngũ. Trần Văn Hữu là thế hệ thứ 2 của những người lính tàu Không số, được huấn luyện, đào tạo tại Yên Hưng, Quảng Ninh.

Con đường vận tải trên biển những năm 1964-1970 vô cùng ác liệt. Bao nhiêu chuyến tàu ra đi không trở lại, bao nhiêu người lính nằm lại giữa biển khơi - Trần Văn Hữu thấm cả, biết cả, chứng kiến cả. Từ một người lính, ông trở thành thuyền phó rồi thuyền trưởng, tham gia 4 chuyến đi ác liệt. Có những chuyến phải hủy tàu để  giữ bí mật cho con đường như chuyến chở hàng vào Cà Mau của tàu 67. Rồi chuyến tàu 635, ròng rã 25 ngày đêm đối phó, chiến đấu với tàu chiến và máy bay địch, chưa kể đến sự gian truân, vật lộn với sóng gió của những con tàu nhỏ nhoi giữa đại dương.

Hôm nay, ngồi lại với những kỷ niệm xưa, thượng tá Trần Văn Hữu không nhắc nhiều đến những chiến công của mình, của những con tàu mà ông từng chiến đấu, mà đầy ắp trong ông là kỷ niệm về đồng đội trên chiến trường xưa, sự hy sinh to lớn của họ. Ông nói nhiều đến tàu 165 của thuyền trưởng Nguyễn Chánh Tâm với 18 chiến sĩ mãi mãi nằm lại giữa biển khơi, không mộ chí. Ông nhắc nhiều đến huyền thoại Hòn Hèo với tàu 235 lịch sử của thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh.

Ông kể nhiều về sự dũng cảm, hy sinh, tấm lòng của quân dân các bến bãi - những con người ngày đêm túc trực, đón nhận và bảo vệ những chuyến hàng đặc biệt của những con tàu đặc biệt. Ông đã khóc trước sự hy sinh to lớn của họ. Ông bảo, trong chiến đấu đã nhiều lần chứng kiến đồng đội hy sinh. Trên con đường Hồ Chí Minh trên biển, 19 con tàu đã phải giật nổ, phải hủy để giữ bí mật con đường. Khoảng 100 chiến sĩ hy sinh, 100 thương binh..., đó là chưa kể đến lực lượng bến bãi. Ông bảo, ông lao vào làm việc cho công tác của hội vì những lẽ đó, vì cái tâm và tấm lòng của mình với đồng đội, rằng nếu không có tâm, không có tấm lòng thì không làm thể làm được công tác này.

Thượng tá Trần Văn Hữu được bầu làm Chủ tịch Hội truyền thống đường Hồ Chí Minh trên biển từ năm 2003. Thời gian trước, Hội chỉ là những chi hội nhỏ, hoạt động manh mún ở các thành phố: Hà Nội, Hải Phòng, T.P Hồ Chí Minh. Từ năm 2003 đã thống nhất hoạt động trên toàn quốc, có văn phòng trung tâm đặt ngay tại nhà riêng của ông, với hơn 1.000 hội viên được tổ chức thành nhiều ban liên lạc trên nhiều tỉnh, thành của cả nước và đã làm được rất nhiều công việc mang lại niềm tin, sự phấn khởi, nhiều giá trị cho hội viên, từ việc ốm đau thăm hỏi đến giúp đỡ tạo công ăn việc làm, có thu nhập. Với ông, làm công việc này vất vả nhưng vui, bởi nó đậm chất nghĩa tình.

Được sự giúp đỡ, tạo điều kiện về mọi mặt của Quân chủng Hải quân, của nhiều tổ chức, của các nhà hảo tâm và cả sự đóng góp của hội viên, Hội đã có những gói quà nhỏ thăm hỏi khi hội viên ốm đau; nhiều ngôi nhà tình nghĩa được dựng lên rồi những kinh phí ủng hộ hơn 30 triệu cho CCB miền Trung trong đợt lũ lụt năm ngoái, 3 nhà tình nghĩa trong năm nay, những hành trình cho CCB thăm lại chiến trường xưa, những buổi mít tinh kỷ niệm, những cuốn sách, tập phim về Đường Hồ Chí Minh trên biển... đó là sự nỗ, lực bền bỉ của những CCB trong hội, những người đã từng đi qua khói lửa khốc liệt của chiến tranh, hiểu được giá trị của sự sống, đã từng đối mặt với cuộc chiến nghiệt ngã của thời bình, thấm thía những tình nghĩa ở đời, nên có lẽ, trong khí chất của người đàn ông đó, cuộc chiến chưa bao giờ ngưng.

Ông bảo, hoạt động của hội mặc dù còn nhiều khó khăn, kinh phí hoạt động hạn hẹp, phần lớn nhờ cậy vào các nhà hảo tâm và nguồn kinh phí do hội viên đóng góp, nhưng bằng sự tâm huyết, tình đồng đội và đặc biệt những người lính đã từng vào sinh ra tử như các ông lúc nào cũng chỉ muốn lưu giữ mãi giá trị hào hùng đó của dân tộc. Nỗi sợ hãi lớn nhất với các ông đó là sự mai một, mất mát các giá trị đó mặc dù chiến tranh đã qua khá lâu. CCB mong muốn nhiều lắm, họ có nhiều ý tưởng lắm. Những cuộc bàn luận về đề tài này không bao giờ ngớt. Nhiều điều mong muốn đã làm được, nhiều điều chưa làm được.

Tháng 6 năm tới, trước ngày kỷ niệm 50 năm ngày mở đường Hồ Chí Minh trên biển, những cựu binh còn sống trên các chuyến tàu gỗ ra Bắc đầu tiên sẽ được hội tổ chức ra Bắc. CCB của lực lượng bến bãi hơn 600 người còn lại sẽ được kết nạp vào hội. Hội đang nỗ lực trình các cấp, các ngành xin đất tại Đồ Sơn, cạnh bến K15 làm nhà tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Và chúng tôi chỉ mong muốn nhà nước truy tặng, phong tặng nhiều danh hiệu anh hùng, huân huy chương cho rất nhiều những CCB đã thầm lặng đóng góp cho cách mạng mà những năm trước đây vì nhiệm vụ bí mật nên chúng ta chưa làm dược.

Với những gì đã thầm lặng cống hiến cho đất nước, cho lực lượng Hải quân, thượng tá Trần Văn Hữu đã được nhà nước, Quân chủng tặng thưởng nhiều huân, huy chương các loại. Nhưng với ông thì những danh hiệu đó, ông muốn dành cả cho những đồng đội cùng chiến đấu năm xưa giờ đã nằm lại nơi chiến trường. Hạnh phúc của ông bây giờ là được sống bình an và tiếp tục cuộc chiến của mình, trên một trận tuyến khác, nơi chỉ có tấm lòng, nghĩa tình đồng đội, tình thương yêu và trách nhiệm. Trong ánh mắt người chiến binh già ấy, tôi chưa từng thấy sự mỏi mệt, già nua, bởi ông luôn đứng trên tâm thế của một chiến binh chưa từng chiến bại.

Theo BÙI HƯƠNG / Báo Hải Phòng

Advertising banner

706 x 90

Contact advertisement